PHẦN MỀM CỜ TƯỚNG

HÃY THAM GIA DIỄN ĐÀN PHẦN MỀM CỜ TƯỚNG, CÙNG CHIA SẺ NIỀM VUI

Đăng Nhập

Vui lòng khai báo chính xác tên truy cập và mật khẩu!

Quên mật khẩu?

Đăng Ký

Bạn phải điền đầy đủ thông tin đăng ký!

  

[VIDEO] TÁNG HOA TỪ

Share
    TỔNG TƯ LỆNH
    avatar

    BÀI VIẾT : 1065

    TÀI SẢN : 2788467

    UY TÍN (+) : 129515

    THAM GIA : 26/11/2014

    #1

     on 3/1/2015, 9:05 am

    TÁNG HOA TỪ
    Hoa bay hoa rụng ngập trời,
    Hồng phai hương lạt ai người thương hoa?
    Đài xuân tơ rủ la đà,
    Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài.
    Kìa trong khuê các có người,
    Tiếc xuân lòng những ngậm ngùi vẩn vơ.
    Vác mai rảo bước bước ra,
    Lòng nào nỡ giẫm lên hoa thế này?
    Vỏ du tơ liễu đẹp thay,
    Mặc cho đào rụng, lý bay đó mà.
    Sang năm đào lý trổ hoa,
    Sang năm buồng gấm biết là còn ai?
    Tháng ba tổ đã xây rồi,
    Trên xà hỏi én quen người hay không?
    Sang năm hoa lại đâm bông,
    Biết đâu người vắng, lầu hồng còn trơ?
    Ba trăm sáu chục thoi đưa,
    Gươm sương dao gió những chờ đâu đây.
    Tốt tươi xuân được mấy ngày,
    Chốc đà phiêu dạt, bèo mây thêm sầu.
    Nở rồi lại rụng đi đâu,
    Người chôn hoa những rầu rầu đòi cơn.
    Cầm mai lệ lại ngầm tuôn,
    Dây trên cành trụi hãy còn máu rơi.
    Chiều hôm quyên lặng tiếng rồi,
    Vác mai về đóng cửa ngoài buồn tênh.
    Ngả người trước ngọn đèn xanh,
    Ngoài song mưa tạt, bên mình chăn đơn.
    Mình sao vơ vẩn từng cơn?
    Thương xuân chi nữa lại hờn xuân chi?
    Thương khi đến, hờn khi đi,
    Đến lừ lừ đến, đi lỳ lỳ đi.
    Ngoài sân tiếng khóc rầm rì,
    Chẳng hồn hoa đấy, cũng thì hồn chim.
    Hồn kia lảng vảng khôn tìm,
    Chim càng lặng lẽ, hoa thêm sượng sùng
    Thân này muốn vẫy vùng đôi cánh,
    Nơi chân trời liệng cánh hoa chơi!
    Nào đâu là chỗ chân trời,
    Nào đâu là chỗ có đồi chôn hoa?
    Sẵn túi gấm đành ta nhặt lấy,
    Chọn nơi cao che đậy hương tàn.
    Thân kia trong sạch muôn vàn,
    Đừng cho rơi xuống ngập tràn bùn nhơ.
    Giờ hoa rụng có ta chôn cất,
    Chôn thân ta chưa biết bao giờ.
    Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,
    Sau này ta chết, ai là người chôn?
    Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn,
    Cũng là khi khách hồng nhan về già
    Hồng nhan thấm thoắt xuân qua,
    Hoa tàn người vắng ai mà biết ai... (~_^)!





    –––•๑۩۞۩๑  ๑۩۞۩๑•–––
    Khách viếng thăm cám ơn bạn xem bài, hãy ủng hộ diễn đàn bằng cách like & share! 
    TỔNG TƯ LỆNH
    avatar

    BÀI VIẾT : 1065

    TÀI SẢN : 2788467

    UY TÍN (+) : 129515

    THAM GIA : 26/11/2014

    #2

     on 3/1/2015, 11:24 am

    Hoa tàn, hoa bay đầy trời, hoa rụng đầy đất, hương sắc đã phai tàn, còn ai là người thương tiếc. Hoa rụng quanh nhà, hoa rơi bên rèm, người thiếu nữ trong phòng khuê nhìn hoa rụng mà tiếc cho mùa xuân chóng tàn, bèn lấy tay nâng niu những cánh hoa rơi, đâu nỡ dẫm lên xác hoa.

    Những cây liễu còn xanh tươi đâu có để ý gì đến những cánh hoa tàn, những cánh hoa đào hoa lý bay theo gió. Hoa đào hoa lý sang năm lại nở, nhưng sang năm, người ngồi trong phòng khuê sẽ là ai ? Tiết tháng 3, những tổ ấm của loài chim yến đã tàn tạ xiêu vẹo, hết mùa xuân, những con chim yến kia sẽ về đâu?

    Một năm, có ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhưng hầu hết chỉ toàn là sương và gió như những ngọn đao lưỡi kiếm tàn phá loài hoa và cả lòng người, khoảng thời gian ấm áp tươi sáng phỏng được bao lâu.

    Hoa nở ra, rồi rơi rụng, biết đâu mà tìm.

    Ngoài thềm, mối sầu đang giết dần tâm hồn của người yêu hoa, cầm xác hoa mà giọt lệ chan hòa .

    Mùa hè tới, với tiếng đỗ quyên vang lên từ lúc hoàng hôn, với những bên sen nở đầy. Trong đêm vắng, ngọn đèn chiếu bóng người soi lên vách mà lấy làm lạ tại sao người lại sầu thương.

    Sầu vì thương xuân, vì tiếc xuân. Thương xuân sao tới mau thế, tiếc xuân sao đi mau thế. Đến cũng như đi, không thấy một tiếng nói gì. Hôm qua nghe tiếng hát, tưởng như tiếng nói của muôn loài hoa. Hoa đã tàn rồi, hồn hoa cũng không ở lại nữa.

    Ước gì có đôi cánh để cùng hồn hoa bay tới muôn nẻo trời xa.
    Nay đem chôn những cánh hoa tàn mà lòng càng thấy xót xa. Nhìn xuân đi hoa rụng, chợt nghĩ đến lúc tàn tạ của kiếp hồng nhan.

    Một ngày nào đó, mùa xuân của cuộc đời đi qua, nhan sắc về chiều. Hoa rụng, người không còn, ai sẽ thương ai... Châu Quỳnh
    [Cao Nam - Nam Giang]



    –––•๑۩۞۩๑  ๑۩۞۩๑•–––
    Khách viếng thăm cám ơn bạn xem bài, hãy ủng hộ diễn đàn bằng cách like & share!